Người học trò đến Văn Miếu cầu may

Cứ mỗi độ ve kêu râm ran, nhìn các lứa học trò nô nức bước chân vào Văn Miếu Quốc Tử Giám, tôi lại nhớ lại câu chuyện của người đã nhen lên ngọn lửa của mình trong mùa hè năm ấy.

Tôi vốn là một thằng con trai nhà nghèo. Công việc của gia đình bộn bề, tôi hay trốn học, đi làm mấy công việc mà người ta thuê theo ngày hoặc theo giờ để đỡ đần bố mẹ. Nhà còn hai đứa em nhỏ đang tuổi ăn, tuổi học, tôi không muốn chúng phải chứng kiến một tuổi thơ thiếu thốn như tôi.

Tuy hay phải trốn học làm việc nhà, nhưng hễ có buổi học là tôi lại thức thật khuya từ tối hôm trước để ôn lại bài và học lại những bài bỏ dở. Được cái, tôi rất sáng dạ, bài vở chỉ đọc qua một lần có thể nhớ rất nhanh. Biết tôi nghỉ học nhiều, cô giáo chủ nhiệm lo cho tôi, và buồn lắm. Cô đến nhà, khuyên nhủ hoài. Tôi chỉ biết thở dài, im lặng, mà không dám nói ra, rằng vì nhà tôi nghèo, rằng vì tôi cần tiền. Thứ duy nhất đáng giá trong nhà tôi lúc đó, có lẽ chính là tình cảm gia đình lúc nào cũng ấm nồng.

Lên cấp 3, bằng những nỗ lực ở những ngày thi cuối, và bằng lòng tin mà cô giáo luôn trao gửi nơi tôi, tôi đỗ vào Chuyên toán với số điểm không tồi.Cuộc sống gia đình tôi dần dần cũng khá hơn, vì có một doanh nghiệp về mua đất ruộng. Nhớ lời dạy của cô, tôi vẫn học tốt các môn tự nhiên và dành thời gian với văn chương. Tôi viết văn bằng sự trải dài của những ngân rung trong tâm, như muốn bỏ mặc những quy phạm vốn đã chất đầy trong văn học. Ngày xưa đó, tôi là một trong những học sinh giỏi văn nhất lớp.

Một hôm, khi đang trên đường đi học về, tình cờ tôi thấy một tờ rơi mang những thông tin vềĐại học FPT. Những hình ảnh đẹp về một môi trường học tập đầy năng động và khoa học cộng với cơ hội việc làm cho những sinh viên hết mình trong học tập đã sớm thu hút tôi. Và từ lúc nào, niềm hy vọng được đến học tập tại trường và làm việc cho một tập đoàn lớn như FPT đã bắt đầu khơi lên trong tôi thật nhiềucố gắng. Tôi bắt đầu tìm mua những cuốn sách giới thiệu về thể thức thi cử ở đây. Nhưng nỗi lo về tài chính cũng là điều khiến tôi đắng lòng. Tôi nói chuyện với bố mẹ, thật may mắn khi bố tôi nói rằng nếu tôi thích thì bố sẽ cố gắng vay mượn và làm lụng thêm. Tôi thương bố mẹ vất vả lắm, tôi sẽ cố gắng đạt điểm thật cao để được học bổng toàn phần, nó sẽ giúp tôi học hành an tâm hơn và bố mẹ tôi cũng đỡ vất vả hơn.

Nếu ai nói niềm vui khi thành công quả là lớn lao, thì niềm vui khi bước qua được thất bại còn lớn lao hơn đến ngàn lần. Cầm tờ giấy báo trúng tuyển trên tay, nước mắt rơi ướt nhòe và thấm đẫm cả cõi lòng tôi, tôi chạy ùa đến nhà cô giáo như con chim non tìm về mùa xuân rực nắng.

Kỳ thi vào Đại học FPT đến sớm hơn kỳ thi Đại học cả nước vài tháng.Cô giáo gọi điện,hỏi thăm tôi. Côđưa tôi tới Văn Miếu thắp hương.Cô mong tôi đến đây sẽ có được thêm nhiều nghị lực và may mắn trong kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời.Tôi nhớ, tôi đã tràn trề niềm vui và hy vọng như thế nào, khi cầm tờ giấy báo thi của Trường Đại học FPT, khoa tài chính ngân hàng, tôi đã chứng kiến từng niềm hy vọng bừng sáng khi nghĩ về một suất học bổng nếu tôi đạt điểm cao trong kỳ thi này. Tôi hít thở sâu vào mỗi sáng, và lòng tôi ngân vang những khúc nhạc rộn rã vào mỗi đêm. Và hầu như trong những đêm trước ngày thi vài tháng, tôi không hề ngủ.

Vậy mà, năm ấy, thật khó khăn cho tôi khi vào phòng thi với cơn đau dạ dày lại tái phát và hành hạ tôi ngay từ đêm trước ngày thi. Tôi không ăn được gì, cơn đau làm ruột tôi quặn lại, và mồ hôi thì từ trán thấm đến hết lưng áo tôi. Cơn đau làm tôi muốn thổ huyết, ý chí tôi vùng vẫy chống cự, tôi cố sức tập trung tư duy để làm bài. Ngồi trong phòng thi gần hai tiếng thì tôi đã không còn cảm giác gì nữa, tôi đã ngất lịm với cây bút chì mà cô giáo tặng. Kết quả thi không nằm ngoài dự đoán của tôi, tôi không có tên trong danh sách những học sinh dành được học bổng và cũng không đỗ vào ngành mà tôi mơ ước.Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ngôi trường mà tôi mơ ước, tưởng chừng như đã ở rất gần, bỗng chốc lại xa vời như thế, tôi đã mất cơ hội. Cái ý nghĩ hụt hẫng, thất vọng rồi tuyệt vọng cứ nối nhau, bám theo tôi ngày qua ngày khiến tâm trạng tôi lúc nào cũng u ám và tê lạnh. Cô giáo biết chuyện, gọi tôi đến nhà, nhìn tôi, và phút chốc từ đôi mắt của tình yêu thương ấy trắng mờ dần, nước mắt cô lặng lẽ. Cô nói tôi có thể vào học ở những ngôi trường khác. Tôi nói không.

Một năm cũng trôi qua, mùa hoa phượng lại nở, rải đều trên con phố, những sắc đỏ rơi rơi. Những nghị lực và quyết tâm trong tôigiờ lại cồn lên, rít gào, thôi thúc tôi đưa chiếc bút chì vào giải những con toán logic thật mau lẹ.Cô giáo đến nhà tôi, cô nói muốn đưa tôi đi thắp hương ở Văn Miếu. Cô đã nói rằng, cô chưa bao giờ hết lòng tin ở tôi.Tôi ngước mắt lên nhìn cô giáo, lòng càng suy nghĩ băn khoăn khi lần này, nhìn cô có vẻ xanh xao và gầy đi rất nhiều. Chuyến xe hôm ấy, chỉ có tôi, cô giáo, cùng với chồng cô.

Mùa hoa phượng đỏ cháy năm đó, tôi đã đỗ vào Đại học FPT với số điểm cao, đồng thời tôi cũng là một trong số tân sinh viên được nhà trường cấp học bổng toàn phần. Nếu ai nói niềm vui khi thành công quả là lớn lao, thì niềm vui khi bước qua được thất bại còn lớn lao hơn đến ngàn lần. Cầm tờ giấy báo trúng tuyển trên tay, nước mắt rơi ướt nhòe và thấm đẫm cả cõi lòng tôi, tôi chạy ùa đến nhà cô giáo như con chim non tìm về mùa xuân rực nắng. Nhưng cô giáo đã chuyển nhà từ bao giờ, từ đó,tôi không thể liên lạc với cô nữa.

Nhiều năm trôi qua, khi gần mùa thi, tôi thường tìm đến Văn Miếu, mong rằng sẽ được một lần nhìn thấy cô giáo dạy văn thân yêu của tôi, chắc chắn cô sẽ lại đưa những cô cậu học trò nhỏ với đôi mắt long lanh và nghị lực cháy bỏng đến cầu may trong kỳ thi trọng đại. Mong quá một lần được gặp lại nguồn sức mạnh lớn lao đã đưa tôi đi đến ước mơ của cuộc đời mình.

Nhớ cô, và mùa hè năm tôi vượt qua thất bại…

ĐăngNH (Theo Cóc đọc số 44, 7/2012)

Số lượt đọc:1100-Cập nhật gần nhất:14/08/2012

Gửi kết nối

Các tin mới

Các tin đã đăng